[Cảm thán]…


Tôi muốn những câu văn của mình được tự do. Tôi muốn dù có bị phản đối, bị chê bai cũng là vì năng lực bản thân có hạn chứ không phải vì đứa con tinh thần của mình bị một kẻ chẳng hiểu gì bóp méo hình hài.

Nhưng tôi có thể làm gì đây, khi tôi còn là một đứa vẫn cần phải đi làm thuê để kiếm tiền nuôi chính bản thân mình?

Nỗi đời cay cực đang giơ vuốt.

Cơm áo không đùa với khách thơ.

Bảo mình là khách thơ thì đúng là tâng mình cao quá, thế nhưng trong lúc đang nông nổi, ai cấm được con người ta hoang tưởng ít nhiều?

 

Đọc tiếp

[Trung liệt Dương gia tướng đồng nhân] Gió hoang – Phân đoạn 1


Gió hoang

Tác giả: Kime thiên đạo

Phân đoạn 1

Dương Diên Huy

 

Ngày lão Thất sinh ra cũng là lúc lão Tam mười sáu tuổi, lần đầu tiên theo cha ra trấn thủ biên quan, đi biền biệt tới ba năm không trở lại.

Ba năm sau, lão Tam mười chín tuổi quay về phủ Thiên Ba, lần đầu tiên trông thấy lão Thất lên ba, trắng trắng tròn tròn, đôi con ngươi vừa đen lại vừa sáng, thân người tròn vo núp sau lưng Ngũ Lang đương độ thiếu niên, tò mò nhìn hắn, bàn tay nhỏ còn nắm chặt lấy ống áo của Lục Lang.

Đọc tiếp

[Dương gia tướng đồng nhân] Gió Hoang


Gió hoang

Tác giả: Kime thiên đạo

Dương Diên An

 

Một năm ấy xảy ra rất nhiều chuyện, đại ca phụng chỉ thành thân, phu thê ân ái, cử án tề mi. Nhị ca ngã ngựa, nằm trên giường đến nửa năm, suýt chút nữa võ công mất hết. Tam Lang liền từ biệt mẫu thân khi đó đã mang thai bốn tháng, một mình cưỡi ngựa tới biên quan.

Hắn canh giữ biên quan một năm cho đại ca, một năm cho nhị ca, một năm của chính bản thân mình.

Ba năm kết thúc, đại ca ra biên quan thay hắn, hai người một kẻ đi một kẻ về, khi gặp nhau giữa vách núi non trùng điệp, liền cùng ghìm cương ngựa, quay đầu ngóng lại.

Một năm ấy, lão lục bốn tuổi cùng lão thất ba tuổi lần đầu tiên trông thấy tam ca uy phong lẫm lẫm như “mặt lạnh Diêm vương” mà các tướng lĩnh dưới quyền phụ thân vẫn hay ca ngợi, “niềm tự hào” trong miệng phụ thân, “đứa con ngoan ngoãn nhất” trong mắt mẫu thân.

Lão lục lần đầu thấy hắn liền sợ, sợ tới lúc trưởng thành.

Lão thất lần đầu thấy hắn liền thích, thân thiết không thôi.

 

 

Ảnh vệ thiên triều – 3


Ảnh vệ thiên triều

Tác giả: Vân Yên Lan

—-

Phân đoạn 3

 

Ta đưa tay lau giọt lệ đắng cay bên mắt… À không, mưa rồi hử?

Giọt mưa rơi xuống, va mìnhvào lá cây, phát ra những tiếng vang rất nhỏ. A Ngũ – người đương đứng ở chỗ cao phất hú lên một tiếng – thứ ngôn ngữ chó tru mèo gào mà chỉ mười chúng ta mới hiểu được, ý bảo chúng ta phải đề cao cảnh giác.

Đọc tiếp

Ảnh vệ thiên triều – 2


Ảnh vệ thiên triều

Tác giả: Vân Yên Lan

—-

 

Khóa luận đang dí đến đít, bạn trồi lên xả stress tí tí. Đối với những ai chưa đọc cái này, thì phân đoạn 1 của nó là đây :https://thapnhanthapsac.wordpress.com/2011/05/11/gift-%E1%BA%A3nh-v%E1%BB%87-thien-tri%E1%BB%81u-d%E1%BB%87-nh%E1%BA%A5t-ch%C6%B0%C6%A1ng/

Phân đoạn 2

tôn tú hành

Theo thống kê, cứ 100 ảnh vệ thì có đến 98 thằng trước khi chết vẫn còn là giai tơ.

Đừng hỏi ta lấy số liệu ấy ở đâu ra, vì ta cũng chỉ nghe người ta nói miệng có một lần thôi hà.

Tuy rằng ai cũng bảo lời đồn không tin được, thế nhưng giờ đây ta đã tin khẳng định trên là thật rồi, tin sát đất luôn! Ngươi xem đi, trong vương phủ có tất cả 10 thằng ám vệ, tỷ lệ giai tơ còn cao hơn thống kê, là 100%. Nhìn thấy chưa, còn cao hơn truyền thuyết 2% lận đó. Đối với tình trạng này, ta chỉ có thể nói rằng bản thân rất ưu tư!

Đọc tiếp

Tiểu thuyết mini – 14


Tiểu thuyết mini – 14

“Ai cho ngươi đụng!”

Nguồn: Sưu tầm, không rõ tác giả

《我的專屬男傭》 Ngã đích chuyên chúc nam dong

Tại sao lại xui như thế này!!!!!

Đó là tiếng lòng của ta lúc này.

Khổ sở mãi mới chạy ra ngoài một mình đêm Giáng Sinh, ăn một bữa linh đình thịnh soạn, thế nhưng lai quên mang tiền….

Thế nhưng chuyện khiến người ta điên tiết hơn chính là, gã chủ quán cứ khăng khăng là ta đây ăn quỵt, muốn lôi ta đến sở cảnh sát

Đọc tiếp

Tiểu thuyết mini – 13


Tiểu thuyết mini – 13

“Có ai phản đối không!!!”

Nguồn: Sưu tầm, không rõ tác giả

月色如水 - Nguyệt sắc như thủy

Mục sư:

“Nếu không ai phản đối, ta sẽ tuyến bố hai con chính thức trở thành vợ chồng.”

Trong nháy mắt khi hai đường nhìn chạm nhau, phù rể vẻ mặt cực kì không muốn, thế nhưng định nói lại thôi.

Đọc tiếp

Tiểu thuyết mini – 11


Tiểu thuyết mini – 11

Nhập vai quá nhỉ~

Nguồn: Sưu tầm, không rõ tác giả

520156

Trước khung cửa sổ sát đất trong một căn phòng rất đỗi xa hoa, đèn pha lê lấp lánh trên cao, có một chàng trai tuấn tú quỳ một chân dưới đất, trên tay là chiếc nhẫn kim cương cực kì tinh xảo:

“Lấy anh nhé”

Trong ánh mắt kia là vẻ dịu dàng vô hạn, hòa với ánh sáng của đèn treo, nhất thời như có sức mạnh đoạt đi tâm hồn kẻ khác, cô gái trẻ không khỏi cảm động rơi nước mắt

“Em đồng ý!”

Đọc tiếp

Tiểu thuyết mini – 10


Tiểu thuyết mini – 10

“Say”

Nguồn: Sưu tầm, không rõ tác giả

hangkoban

Lần đầu tiên uống say làm bậy, hắn cố nén cơn đau mỏi đang tra tấn phần eo cũng một chỗ khó nói nào đó, nhặt lấy quần áo, tông cửa chạy bán sống bán chết, chỉ ném cho gã trai nằm trên giường tiếng rống to hơn bò tót:

Tối hôm qua uống say rồi!!

Đọc tiếp

Tiểu thuyết mini – 7


Tiểu thuyết mini – 7

“Ái khanh, ngươi biết tội chưa?”

Nguồn: Sưu tầm, không rõ tác giả

mĩ nhân vấn tuyết

Đêm đại hôn của hoàng thượng, hắn một mình ngồi trong đình nghỉ mát của phủ Thừa Tướng, nâng chén tìm say.

Ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng vằng vặc treo mình trên cao, hắn thì thào tự nói, :” Hoàng hậu hẳn là rất đẹp.”

Đọc tiếp

Tiểu thuyết mini – 3


Tiểu thuyết mini

Tác giả: Không rõ

heise

Hồ Ly Lửa đã tu luyện cả ngàn năm, nhưng rồi lại trót đem lòng yêu chàng thư sinh đã ra tay cứu nó.

Chàng thư sinh ân cần săn sóc, khiến cho Hồ Ly Lửa mặt đỏ bừng, tim đập như nổi trống, đến giờ phút ấy duyên nợ ba kiếp cũng đã định rồi.

Đọc tiếp